Tôi và chồng từng có 5 năm hạnh phúc, có một cậu con trai 3 tuổi. Cả hai đều là nhân viên bình thường, thuê nhà trọ, tổng thu nhập mỗi tháng cũng chỉ 15 triệu. Từ khi có con thì càng chật vật hơn. Dù chồng tôi có thường xuyên tăng ca thì vẫn thiếu trước hụt sau.

Nhưng từ trước đến giờ tôi chưa từng bất mãn với cuộc sống cùng chồng con. Tôi thấy mình may mắn khi có người chồng chung thủy, yêu thương vợ con hết lòng. Tôi dù vất vả với cơm áo gạo tiền nhưng mỗi ngày vẫn thấy vui vẻ, hài lòng khi về nhà.

Đến khi con tôi lên 4 thì chồng tôi phát hiện mình mắc bệnh hiểm nghèo, một căn bệnh khó chữa, tốn rất nhiều chi phí. Nhưng gia cảnh nhà tôi thì không đủ điều kiện. Chồng tôi dù không nói gì nhưng nhiều đêm khi tôi giả vờ nhắm mắt ngủ say thì anh lại khóc thầm, từng giọt nước mắt ướt cả áo của tôi.

vo ngoai tinh 1
Chồng tôi dù không nói gì nhưng nhiều đêm khi tôi giả vờ nhắm mắt ngủ say thì anh lại khóc thầm, từng giọt nước mắt ướt cả áo của tôi - Ảnh minh họa: Internet

Tôi thương chồng lắm, có thể vay mượn thì cũng đã làm, bao nhiêu của hồi môn lúc cưới nhau tôi cũng đã bán sạch. Đến khi trong nhà cạn cùng tiền bạc, đến cơm của con cũng thiếu thốn, tôi hầu như đã hết cách. Chồng tôi nhiều lần nói tôi đừng cố gắng nữa, dù sao căn bệnh của anh dù có trị cũng chỉ là duy trì sự sống mòn mỏi từng ngày.

Nhưng tôi không cam tâm, rõ ràng chúng tôi đã từng hạnh phúc như thế, vì sao giờ lại thế này? Tôi không thể chấp nhận, còn nước còn tát, tôi nhất định không bỏ cuộc.

Đúng lúc đó thì vị giám đốc ở chỗ làm ngỏ ý muốn tôi làm tình nhân của ông ta. Từ khi vào làm ở đây, tôi biết ông ta luôn để mắt tới tôi. Nhưng tôi cực kì ghê tởm vị trí người thứ ba thậm chí chỉ là có liên quan mờ ám với đàn ông có gia đình. Huống hồ, tôi đã có một gia đình hạnh phúc của mình.

Nhưng khi nghe ông ta nói: “Em làm tình nhân của tôi một tháng thôi, chẳng phải đã có tiền chữa bệnh cho chồng của em?”. Tôi đã tình nguyện biến mình trở thành con người mà bản thân từng ghét nhất, một người vợ ngoại tình.

vo ngoai tinh 2
Tôi đã tình nguyện biến mình trở thành con người mà bản thân từng ghét nhất, một người vợ ngoại tình - Ảnh minh họa: Internet

Một tháng sau đó với tôi là địa ngục. Chỉ khi trở về nhà, tắm rửa kì cọ cơ thể kỹ tới mức đỏ hết cả da, tôi mới lấy lại được dáng vẻ tươi tỉnh để gặp chồng con. Đến ngày cuối cùng của thời hạn làm tình nhân một tháng, tôi rời khỏi khách sạn với số tiền lớn trong tài khoản. Tôi đã có tiền làm phẫu thuật cho chồng, không sợ phải nợ nần nữa.

Nhưng vừa bước ra khỏi khách sạn, tôi chết trân khi thấy chồng đang bế con đứng chờ. Tôi biết mình là người vợ ngoại tình, chồng có đánh mắng bêu rếu tôi cũng đành chấp nhận. Nhưng hành động của anh trước cửa khách sạn khiến tôi thật sự không ngờ.

Anh cố nặn một nụ cười rồi đi tới nắm tay tôi: “Về nhà đi, anh nấu cơm rồi”.

Chỉ nghe có thế, tôi đã khóc không dừng được, ngay trước khách sạn, bên đường nhiều người qua lại. Tôi nghe chồng tôi thở từng hơi nặng nhọc, như gắng gượng, như kìm nén.

Về nhà rồi anh mới nói mình biết hết sự thật tôi che giấu. Anh không trách tôi, chỉ trách số phận của mình quá ngặt nghèo. Anh không muốn dùng số tiền tôi kiếm được đó để chữa bệnh. Anh không ghê tởm tôi, chỉ muốn tận hưởng những ngày cuối đời đi đây đó với vợ con, vì dù sao anh cũng không thể sống lâu được.

vo ngoai tinh 3
Chỉ nghe có thế, tôi đã khóc không dừng được, ngay trước khách sạn, bên đường nhiều người qua lại - Ảnh minh họa: Internet

Tôi đành nghe theo mong muốn của anh, cùng anh sống những ngày cuối đời nhẹ nhàng, không lo âu, không tự ngược đãi chính mình…

Phong Kim | Theo Phụ nữ sức khỏe